Nguyễn Tấn Đại

Cuộc đời là một chuyến viễn du bất tận...

Trang nhà > Ngôn luận và văn chương > Văn chương > Thơ > Đứng trước biển

Đứng trước biển

Thứ Hai 29, Tháng Năm 2017, bởi Nguyễn Tấn Đại


Em ru mình trong giấc mộng trùng khơi,
Một đoàn tàu tròng trành con sóng biếc,
Ước mơ mang theo có còn hay đã mất,
Thành ảo vọng dần khuất phía chân trời?
Biển dạt dào cánh chim nhỏ chơi vơi,
Chao nghiêng chao nghiêng lẻ loi cô độc.
Trong xa thẳm đôi mắt buồn như khóc,
Khói quê hương chạnh nỗi nhớ thương nhà.

(Sài Gòn, 31/07/1997)

Có nhắn tin hay bình luận gì không?

Chi tiết về bạn (không bắt buộc)
Votre message

(Để bắt đầu đoạn văn mới, bạn chỉ cần chừa hàng trống)