Nguyễn Tấn Đại

Cuộc đời là một chuyến viễn du bất tận...

Trang nhà > Ngôn luận và văn chương > Văn chương > Hoàng tử bé > Hoàng tử bé (XVIII)

Hoàng tử bé (XVIII)

Thứ Bảy 3, Tháng Chín 2011, bởi Nguyễn Tấn Đại

Hoàng tử bé đi xuyên qua sa mạc và chỉ gặp được một bông hoa. Một bông hoa có ba cánh, một bông hoa không tên…

- Xin chào, - hoàng tử bé nói.

- Xin chào, - bông hoa nói.

- Con người ở đâu vậy? - Hoàng tử bé lịch sự hỏi.

Vốn có lần thấy được một đoàn lữ hành đi ngang qua, bông hoa nói:

- Con người? Tôi nghĩ là họ có sáu bảy người gì đó. Tôi thấy họ cách đây nhiều năm rồi. Nhưng chẳng ai biết có thể tìm thấy họ ở đâu. Gió đưa họ đi. Họ không có rễ, thật là bất tiện cho họ.

- Vĩnh biệt, - hoàng tử bé nói.

- Vĩnh biệt, - bông hoa nói.


Có chỉnh sửa nhỏ cho lần tái bản thứ tư (2025).

Có nhắn tin hay bình luận gì không?

Chi tiết về bạn (không bắt buộc)
Votre message

(Để bắt đầu đoạn văn mới, bạn chỉ cần chừa hàng trống)